Tôi đã quan hệ với chị ruột

Nếu trên đời này còn có một quan hệ thâm thúy với mãi sau sống thọ, thì đó là mối quan hệ giữa tôi và em trai bản thân. Dù có cần sử dụng bao nhiêu từ bỏ ngữ, tôi cũng bắt buộc miêu tả hết sự hàm ân của chính mình.

Bạn đang xem: Tôi đã quan hệ với chị ruột

Chúng tôi Khủng lên từ nông trại ở 1 ngôi xóm xa xôi hẻo lánh và lặng tĩnh. Có một lượt, tôi ăn cắp 5 nghìn từ bỏ ngnạp năng lượng kéo của thân phụ bản thân để mua một loại khnạp năng lượng tay hoa, nhưng tức thì kế tiếp phụ thân tôi đã phạt hiển thị là tiền mất.

Cha bắt nhì mẹ Shop chúng tôi quỳ gối úp mặt vào tường, còn cha nuốm cây roi tre dọa đánh. Ông mong 1 trong các nhị đứa chúng tôi cần dìm lỗi, tuy nhiên không đứa làm sao dám nói gì. Vì vậy cha tôi khôn cùng giận, bảo rằng cả nhì bà bầu công ty chúng tôi những chịu phạt. Lúc ấy tôi đang hại run lên, nhưng càng hại, tôi càng không đủ can đảm knhì thiệt. khi ông giơ cây roi tre lên rất cao, em trai tôi thế mang tay cha cùng nói: “Cha ơi đó là nhỏ, con đánh cắp, chưa phải chị đâu”.


Cha tôi là tín đồ hết sức tức giận cùng gồm lòng trường đoản cú trọng cao, ông ko bao giờ dậy con dòng mình làm điều bất chủ yếu, cần vừa nghe vậy, ông đã cực kỳ giận dữ với tiến công em một trận nhừ tử. Khuya đêm kia, bà mẹ tôi cùng tôi ôm thân thể đầy vệt đòn roi của em khóc nhỏng mưa, xót em lắm, tuy thế em không rơi một giọt nước mắt.

Em nói với tôi: “Chị ơi, chị đừng khóc. Em chịu đựng đau được, đang qua thôi mà…”. Tôi sẽ luôn luôn luôn luôn hối tiếc bởi vì sự hèn kém của chính mình vào chiếc ngày hôm ấy, cùng tôi cũng không bao giờ quên nét khía cạnh đau khổ gan lì chịu đòn của em tôi, một trận đòn mà đáng lẽ ra bạn yêu cầu chịu đựng là tôi.

*
Hình ảnh minc họa.

Năm ấy em tôi lên 8 còn tôi thì 11 tuổi.

Em trai tôi sau này được trao vào một trường trung học bự, còn tôi cũng thi đậu vào một ngôi trường ĐH của tỉnh. Một tối mất ngủ, tôi ra sân thấy phụ thân tôi vẫn ngồi xổm ngơi nghỉ xung quanh kia, hút ít ống điếu với thủ thỉ với mẹ: “Làm gì thì làm cho, nhất thiết bắt buộc học tập cho vị trí mang đến chốn”. Tôi thấy mẹ vệ sinh nước đôi mắt với nói: “Nhưng đề nghị làm thế nào hiện giờ, một kỳ học tập cũng chẳng đủ tiền”.

Bỗng em trai tôi tự đâu mở ra và nói với cha: “Cha, con không muốn học tập trung học tập, nhỏ học tập nlỗi vầy là đầy đủ rồi”. Cha tôi lag mình, ông quát em: “Con đích thực có tác dụng thân phụ thất vọng!”. Rồi ông bảo đang đi vay mượn bởi được tiền ngân sách học phí.


Tôi cấp quay trở về chóng ở, tuy vậy cả đêm kia tôi cũng khó ngủ. Cuối thuộc, tôi quyết định ko tới trường đại học nữa, bởi làm việc làng tôi lũ ông thất học thì không đi đâu được, còn thanh nữ thì hoàn toàn có thể cưới nhất thời một tnóng ck. Nghĩ như thế kết thúc, tôi Cảm Xúc vui lắm, với mong muốn ttránh mau sáng nhằm nói ngay lập tức cùng với phụ huynh.

Nhưng sáng sau, lúc thức dậy, gia đình vạc hiện tại em trai tôi vẫn loại bỏ trong tối. Em viết vướng lại cho tôi lời nhắn: “Chị ơi đừng băn khoăn lo lắng, em không sáng dạ, cạnh tranh cơ mà vào được đại học lắm, em đã đi làm, những điều đó chị hoàn toàn có thể đi học”. Tôi òa khóc.

Năm ấy em tôi 17 tuổi, còn tôi đã trăng tròn.

Năm thứ ba ĐH, một hôm lúc sẽ trong phòng kí túc xá, bạn thuộc phòng của tôi vào nói rằng tôi có một fan khách hàng sinh sống xóm đến thăm. Khi rời khỏi, tôi thấy chính là em trai của mình, fan em mang quần áo lao hễ lấp đầy lớp bụi xi-măng. Tôi hỏi em: “Tại sao em ko nói với những người ta em là em trai của chị?”.

Em tôi cười hiền hậu bảo rằng: “Người ta vẫn mỉm cười nhạo chị trong khi thấy em ăn mặc như vậy này”. Tôi cảm thấy nhói trong tim, ngay lập tức nói với em: “Em có ăn diện ra sao đi nữa thì em vẫn là em trai của chị. Và chị cũng không quyên tâm người không giống nghĩ về gì”.


Em tôi không đáp, kéo ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm gói vào một dòng khăn tay với cài nó lên tóc tôi. Em nói, em thấy bây chừ tất cả các thiếu nữ trên thành phố hầu như mua bọn chúng phải đang thiết lập đến tôi một chiếc. Tôi ôm chặt em và nói cảm ơn nội địa mắt.

Xem thêm: Bintang Walk Of Fame Trump Dirusak Lagi, Pelaku Didenda Rp288,5 Juta

Năm ấy em 20 tuổi, còn tôi 23.

*
Hình ảnh minh họa.

Vào ngày thứ nhất đưa bạn trai về nhà trình làng bố mẹ, tôi thấy công ty mình sạch sẽ cùng các máy cũ kỹ đã có dọn dẹp, thay thế, của cả ô cửa sổ bị bể những năm ngoái phía trên cũng đã được cụ bằng cửa ngõ kính bắt đầu. Sau khi chúng ta trai ra về, tôi nói với mẹ: “Cảm ơn bà mẹ vẫn dọn dẹp và sắp xếp tòa tháp rất đẹp đẽ”. Mẹ tôi mỉm cười cợt và nói: “Là em trai nhỏ có tác dụng đấy. Biết bé và bạn trai về nghịch, nó đã về công ty sớm bổ sung, vệ sinh. Nó còn bị đứt tay thời gian sửa loại cửa sổ tê cơ”.

Tôi lao vào phòng em, bỗng thấy khuôn khía cạnh nhỏ xíu gò của em khiến tôi đau lòng. Em tôi cười cợt với nói: “Quý khách hàng của chị ý cũng là sinc viên đại học, bọn họ quan trọng nhằm anh ấy mỉm cười công ty bản thân được”. Tôi xoay mặt đi cùng khóc.

Năm ấy em 23, còn tôi 26.


Sau này chúng tôi hôn phối và chuyển lên tỉnh thành sống. Chúng tôi những lần mời cha mẹ lên sống cùng, cơ mà bọn họ khước từ, nói rằng chần chờ đề nghị làm cái gi ví như rời ra khỏi làng. Em trai tôi cũng phản đối. Nó nói: “Chị à, chị nên chăm lo cho chồng chị còn em đã tại chỗ này âu yếm mang đến phụ thân mẹ”. khi ck tôi được đề bạt vào địa điểm chủ tịch xí nghiệp sản xuất, tôi hỏi ông chồng liệu rất có thể gửi em trai tôi vào làm quản lý phần tử sửa chữa được không. Nhưng em trai tôi đã từ chối và thường xuyên làm công việc của một anh thợ quèn ở thôn.

Một ngày, em tôi rủi ro bị tmùi hương khi đang thao tác. Chồng tôi với tôi đã đi đến thăm em trên khám đa khoa. Nhìn cái chân bó bột của em, tôi xót xa trong tâm và la lên: “Đấy, giả dụ em chấp nhận làm thống trị, thì cthị trấn này sẽ không còn xẩy ra. Em nhìn chân em kìa!”. Em trai tôi vấn đáp một giải pháp nghiêm túc: “Chị vẫn bao giờ nghĩ về cho tới ông xã chị chưa? Anh ấy bắt đầu được thăng chức còn em thì thất học tập, làm gắng nào em có thể đảm đương trách nát nhiệm này đây? Người ta đã suy nghĩ về anh ấy?”. Chồng tôi sẽ rơi nước đôi mắt còn tôi thì vô cùng hổ ngươi.

“Em ko đến lớp được bởi vì em sẽ hy sinh mang lại chị”, tôi thêm bắp. Em nỗ lực tay tôi và nói: “Đó là cthị trấn trong vượt khứ đọng, chị nhắc đến có tác dụng gì?”.

Năm ấy em đang 26 tuổi, còn tôi 29.

Một năm tiếp nối, em tôi kết bạn với cùng một cô nàng dễ thương và đáng yêu cùng làng mạc. Trong lễ cưới, lúc được đặt ra những câu hỏi ai là người nhưng em kính trọng duy nhất, em đang trả lời ko chút ít ngập ngừng: “Chị tôi.” Rồi em liên tục kể một câu chuyện nhưng tôi cũng không hề ghi nhớ, em nói: “Có một ngày đông giá rét, trên tuyến đường nhiều năm quốc bộ mang đến trường tôi làm mất một chiếc bít tất tay tay, chị tôi đang chuyển cho tôi căng thẳng tay của chị ấy. Sau Khi Cửa Hàng chúng tôi về đơn vị, buổi tối hôm đó bàn tay của chị ấy lạnh mang lại nỗi không nỗ lực nổi đôi đũa. Từ ngày đó trlàm việc đi, tôi từ hẹn với lòng bản thân rằng tôi nhất quyết vẫn đối xử thật xuất sắc cùng với chị nhìn trong suốt quãng đời còn sót lại của mình”.

*
Ảnh minh họa.

Mọi người đông đảo con quay thanh lịch khen tôi như mong muốn gồm một cậu em trai xuất sắc. Tôi đồng ý, nói trong sự xúc động: “Tôi rất hàm ơn em trai mình. Em tôi quả tình vẫn duy trì lời hứa hẹn này nhìn trong suốt cuộc đời của bọn chúng tôi”.

đa phần năm sau, bởi thường xuyên lao hễ vượt mức độ cùng hay thao tác làm việc khuya, em mắc ung thư phổi. Vào ngày đứng trước nệm bệnh tình của em lần sau cuối, tôi khóc ko dừng được, ko nói nổi một câu, chỉ biết thay tay em mà khóc. Em thanh thanh nói với tôi: “Cả cuộc đời này của em… sẽ sinh sống cực kì chân thành và ý nghĩa, em ko hụt hẫng điều gì… Chỉ nuối tiếc rằng thiết yếu chăm sóc chị cho đến khi chị già yếu…”. Tôi nghe vậy, càng khóc nhiều hơn nữa nữa. Tiền bạc, con cháu, thành phầm, tôi đông đảo đã gồm, mà lại chưa khi nào tôi suy nghĩ bản thân có thể hạnh phúc nếu sinh sống thiếu hụt em trai mình.

“Chị mang hộ em chiếc hộp ngơi nghỉ đằng kia”, em thều thào nói với tôi. Tôi vội vàng vã vùng dậy đem mẫu hộp em bảo. “Chị xuất hiện thêm cho em”. Tôi chú ý dòng vỏ hộp đánh mài cũ, rồi quan sát em, tôi chần chừ tại vì sao em lại ao ước mất thời gian cho Việc này vào thời tự khắc ở đầu cuối này, tôi chỉ mong nạm tay em thêm một thời gian nữa. Nhưng Khi dòng vỏ hộp được mở ra, tôi phân biệt đó đó là một cái khăn tay hoa…

“Chiếc khăn tay nhưng xa xưa chị thích… ko ở chỗ nào còn phân phối nhiều loại khăn ấy nữa. Sau này, em tìm kiếm được một cái tương đối tương tự. Nên em vẫn định khi nào tìm kiếm thấy một chiếc hệt nhau thì sẽ chuyển chị…”.

*
Ảnh minch họa.

Tôi òa khóc, tay run run cầm cố dòng khăn uống lên, ký kết ức về trận đòn em Chịu đựng nắm tôi năm ấy ùa về. Cả một cuộc sống này, em vẫn luôn sinh sống tôi, âm thầm, kỹ càng, tế nhị cùng đầy yêu thương thương thơm. Nắm chặt hai tay em, tôi cảm giác được cái rét lan sang từng ngón tay mình…